Tôi cực kỳ mê Guy De Maupasant. Độc giả thế giới gọi ông là bậc thầy về truyện ngắn, danh hiệu này thực sự phản ánh đúng “chất” Maupassant – một cây bút đặc Pháp với văn phong thanh thoát, duyên dáng.
Đọc truyện của ông giúp ta hiểu thêm về đất nước Pháp, với thiên nhiên, con người và những câu chuyện mang đầy nỗi ưu tư nhân thế. Cứ thấp thoáng đâu đó nỗi buồn cay đắng, giữa tình yêu và sự giả dối. Giữa vật chất tầm thường và cái tuyệt đích là tình yêu, sự cao cả… Có những câu chuyện ngấm vào tôi một nỗi buồn như một chất men, trong đó ủ chứa sự tuyệt vọng về sự thực trần trụi lẫn sự khát khao cũng đầy tuyệt vọng…
Gần đây, tôi đọc 1 số Truyện ngắn kỳ lạ của ông. Nó không phải là thể loại kinh dị, chỉ có hơi hướng thôi. Trong đó, truyện Le Horla làm tôi thực sự bị ám ảnh. Trong chúng ta có phải tồn tại hai con người hay không? Một con người mà ta vẫn biết, cái được gọi là bản thề, bản ngã, cái tôi. Còn một cái tôi khác, cái tôi thứ hai ẩn núp ở đâu đó, thỉnh thoảng nhảy xổ ra để điểu khiển bản thân mình? Tôi cho rằng câu chuyện này đã được viết ra bởi chính nỗi sợ hãi của tác giả trong những ngày tháng ông bị bệnh tim, bi quan với số phận và đã nhận ra một Maupassant thứ hai lớn dần lên trong mình, chế ngự ông bằng sức mạnh kỳ lạ của nó… Bạn có thể khám phá Le Horla xem có cảm nhận như tôi không nhé! Tôi gửi kèm đây bản dịch Tiếng Anh (the Horla) để cùng chiêm nghiệm.
Có rất nhiều điều để nói về nhà văn này. Nhưng trên hết vẫn là một cây bút truyện ngắn hay đến nghẹt thở, đề tài đa dạng đến mức đáng khâm phục. Bệnh tật đã cướp ông đi ở tuổi 40, để lại nỗi tiếc nuối ngậm ngùi trong lòng bao nhiêu thế hệ độc giả.
Khi ngồi bên khung cửa sổ, lật giở những trang sách của Maupassant, tôi đã có lần ứa nước mắt. Tôi hình dung về một nhà văn đã đốt dần cuộc đời mình trong mấy chục năm để làm ra những tác phẩm đặc sắc nhất. Truyện ngắn kỳ lạ với những tác phẩm kỳ lạ đã được viết ra trong thời kỳ nhà văn này mắc chứng rối loạn tâm thần. Những kiệt tác đã được sinh ra trong sự đau đớn và dằn vặt tâm hồn đến kinh khủng… Do vậy, nó rất cần sự đồng cảm, chia sẻ.
Và theo tôi, nó rất đáng được trân trọng, ngợi ca!
Nguồn: dtv-ebook.com